Mourinho "Người đặc biệt", ông đang khiến cả thế giới "phát sốt" bởi cái cách đi đến chiến tích cú ăn ba cùng Inter hết sức ngoạn mục, đầy kiêu hãnh. Ở đâu có ông là ở đó có những điều "đặc biệt", và bất kể, dù yêu hay ghét đến mấy thì ai ai cũng phải thừa nhận, ông quá tài giỏi!
Chân ướt chân ráo đến Barcelona, cuộc đời Jose Mourinho chính thức rẽ sang một bước ngoặt mới, khi được làm việc chung với hai HLV tài ba của thế giới, Sir Bobby Robson và Louis van Gaal... Nhưng họ có phải hai người thầy lớn nhất của Jose không? Câu trả lời: Không!
Người thầy lớn nhất của Jose Mourinho là chính Jose Mourinho
Trong những tháng ngày tập tành làm HLV, Jose Mourinho chủ yếu tự mày mò nghiên cứu. Sở hữu bộ óc siêu việt, chàng trai trẻ Jose nhanh chóng biết cách kết hợp những tính toán rất khoa học vào trong chiến thuật sân cỏ.
HLV Ferreira là người đầu tiên Mourinho cộng tác. Hai người có mâu thuẫn cá nhân nhưng luôn tôn trọng nhau. Ảnh: AP
HLV Ferreira là người đầu tiên Mourinho cộng tác khi bước vào nghề huấn luyện. Hai người có mâu thuẫn cá nhân nhưng luôn tôn trọng nhau. Ảnh: AP
Phải đến khi làm việc ở Estrela da Amadora (năm 1990), với cương vị chuyên viên thể lực, Mourinho mới thực sự được tiếp xúc với môi trường bóng đá chuyên nghiệp. Ở đây, Jose quan sát những điều mới mẻ từ HLV Jesualdo Ferreira, thay vì đọc báo và sách như trước.
Jose tiến bộ cực nhanh, đến mức HLV Ferreira đôi khi tham khảo ý kiến và nhờ đưa ra những quyết định. Nhiều người cho rằng, Ferreira là người thầy đầu tiên dìu Mourinho bước vào con đường huấn luyện chuyên nghiệp. Vậy Ferreira nghĩ sao?
"Tôi chưa bao giờ dám nhận mình là người dạy dỗ Jose. Phải nói là chúng tôi đã làm việc cùng nhau thì đúng hơn. Cậu ấy là một thiên tài, một HLV bẩm sinh ẩn trong con người gầy gò và rất trẻ. Jose luôn quan sát mọi chi tiết nhỏ trong các trận đấu và rất ham học hỏi".
Jesualdo Ferreira từng có thời gian mâu thuẫn với Jose Mourinho, nên chẳng có lý do gì để ông nói tốt cho đối phương. Nhưng Ferreira vẫn phải làm thế, bởi "Jose rất đáng được tôn trọng với những gì cậu ấy làm. Tôi không phủ nhận, Jose đã gợi ý cho tôi rất nhiều trong công tác huấn luyện".
HLV Ferreira phủ nhận việc là thầy của Jose Mourinho, vậy ai đã dạy cho chàng trai ấy những hiểu biết và kinh nghiệm về bóng đá chuyên nghiệp? Chẳng ai khác ngoài Jose Mourinho! Chính Mourinho đã tự trang bị kiến thức cho mình, ép bản thân phải mày mò, tìm hiểu và phân tích chiến thuật.
Trong sự nghiệp của mình, Mourinho cộng tác nhiều nhất với Sir Robson. Trong ảnh, Sir Robson và Mourinho làm việc ở Sporting mùa 1993/94
Trong sự nghiệp của mình, Mourinho cộng tác nhiều nhất với Sir Bobby Robson. Trong ảnh, Sir Robson và Mourinho làm việc ở Sporting mùa 1993/94
Felix Mourinho, cha của Jose, nhớ lại: "Nó rất ham học hỏi và mê bóng đá. Dù nó học khá ở trường, nhưng đôi lúc tôi vẫn cảm thấy bực khi con trai mình vùi đầu vào bóng, thay vì sách vở. Nó thường tâm sự muốn được làm HLV, và luôn đi theo để xem các trận đấu của tôi".
Sự kiện Jose Mourinho vùi đầu vào bóng đá với giấc mơ trở thành HLV nổi tiếng thế giới là điều mà người dân Setubal nào cũng biết. Để rồi, họ dùng chính hình ảnh của Jose để dạy con cái mình. Trong mắt hàng xóm ở Setubal, khi chưa phải một HLV nổi tiếng, chưa một lần ngồi vào ghế HLV thực sự, Jose đã là một "O especial" (Người đặc biệt).
Nou Camp, nơi khai sinh ra một Mourinho mới
Những làn sóng biển Địa Trung Hải đã đưa Jose Mourinho từ thành phố cảng Porto đến Barcelona. Sau thời gian làm trợ lý ngôn ngữ cho Sir Bobby Robson, Jose được ông mang theo trong cuộc phiêu lưu tại Nou Camp.
Trong 4 năm Sir Robson làm việc tại Benfica (1992-1994) và Porto (1994-1996), Jose đã gây ấn tượng tốt với HLV người Anh. Sir Robson truyền đạt cho Jose những kinh nghiệm được tích lũy trong sự nghiệp cầm quân của mình, cũng như chỉ bảo những tinh túy của bóng đá.
Với Mourinho, Sir Robson vừa là người thầy, vừa là người cha. Ảnh: T.G
Với Mourinho, Sir Robson vừa là người thầy, vừa là người cha. Ảnh: T.G
Vì thế, cho đến bây giờ, trong mắt Jose Mourinho, Sir Robson vừa là một người thầy, vừa là một người cha đáng kính. Khi Sir Robson chọn Jose vào đội ngũ BHL ở Nou Camp (công việc chính là trợ lý ngôn ngữ), các quan chức của Barca có phần bất ngờ, nhưng họ hoàn toàn đồng ý với điều đó.
Sir Robson chỉ gắn bó với Barca 1 mùa giải (giành Siêu Cúp TBN, Cúp C2, Cúp Nhà Vua), trước khi ra đi. Nhận thấy phẩm chất đặc biệt của Mourinho cũng như trình độ ngoại ngữ ấn tượng, Chủ tịch Josep Lluis Nunez đã thuyết phục Sir Robson đừng kéo người học trò của mình đến PSV.
"Tôi nghĩ nên để Jose độc lập, và chấp nhận yêu cầu của Chủ tịch Nunez. Cậu ấy có năng khiếu của một người cầm quân. Nếu Jose theo tôi, thời gian để cậu ấy trưởng thành chậm hơn. Tôi tin rằng Jose sẽ có một sự nghiệp chói lọi, thậm chí là vượt qua tôi" - Sir Robson lý giải việc chấp nhận chia tay Jose sau 5 năm làm việc chung.
Thứ bóng đá tấn công uyển chuyển mà Sir Robson xây dựng tại Nou Camp đã thấm nhuần vào đầu Jose. Mùa Hè 1997, khi Louis van Gaal được chọn là HLV của Barca, Jose có cơ hội tiếp xúc với một trường phái bóng đá khác, một chiến lược gia bậc thầy khác.
Ảnh hưởng của van Gaal lên Mourinho là rất lớn. Ảnh: Imago
Ảnh hưởng của van Gaal lên Mourinho là rất lớn. Ảnh: Imago
Van Gaal đã tạo ảnh hưởng rất lớn lên Jose, thậm chí không thua Sir Robson. Cá tính mà Jose Mourinho thể hiện ngày nay là thừa hưởng rất nhiều từ van Gaal. Jose cũng học được ở "Hoa tulip thép" sự quyết đoán khi bố trí những chiến thuật linh hoạt, và cách dùng người đầy tính bất ngờ.
Sau khi học được những gì tinh túy nhất từ Sir Robson, Jose tiếp tục gạt hái những điều mà rất nhiều người thèm thuồng từ van Gaal. Nếu như bóng đá Bồ Đào Nha sản sinh ra một Jose Mourinho đầy tài năng, thì Nou Camp là nơi đưa Jose bước vào con đường của huyền thoại.
Vì thế, khi triều đại van Gaal tại Nou Camp sụp đổ năm 2000 và bản thân chính thức trở thành một HLV chuyên nghiệp, Jose nói trong nước mắt: "Hôm nay, ngày mai và mãi mãi sau này, Barca luôn nằm trong tim tôi!".
Từ lúc này, con người đầy tình cảm ấy, nhưng luôn gồng mình để tạo cho mình một bộ mặt khác, bắt đầu có cơ hội để sử dụng những gì mình học và mày mò trong hơn một thập niên...
Mới 24 đã chập chững bước vào nghề huấn luyện, và trở thành một HLV đích thực khi tròn 37 tuổi, con đường mà Jose Mourinho khổ luyện dần đơm trái ngọt. Người ta gọi Jose là "đứa trẻ" trên ghế huấn luyện, bởi gương mặt "búng ra sữa" của con người đặc biệt này, và vì một lý do khác: cảm xúc mà Jose thể hiện bên ngoài đường biên.
Benfica, nơi đặt mốc cho "Treinador" Mourinho
4 năm ở Nou Camp có tác động cực lớn đến sự nghiệp của Jose Mourinho. Bên cạnh cơ hội làm việc với những HLV danh tiếng, được tiếp thu những triết lý tiên tiến và khoa học, La Liga còn là môi trường vượt xa nền bóng đá Bồ Đào Nha.
4 năm ở Nou Camp giúp Mourinho rất nhiều
4 năm ở Nou Camp giúp Mourinho rất nhiều
Khi Louis van Gaal rời Nou Camp cũng là lúc Jose khép lại thời gian "tầm sư học đạo". Lisbon mở rộng vòng tay chào đón đứa con trở về, và Jose quyết định chọn Estadio da Luz.
Lúc này, Benfica được dẫn dắt bởi Jupp Heynckes, chiến lược gia người Đức. Bước ngoặt diễn ra sau vòng 4 Portuguese Liga. Dù thắng 2 và hòa 1, nhưng Heynckes vẫn bị sa thải để nhường chỗ cho Mourinho.
Cuộc đời Jose chính thức sang trang mới. Từ một "Tradutor" (phiên dịch viên), Jose trở thành một "Treinador" (HLV), và càng tự hào hơn khi dẫn dắt một trong những CLB vĩ đại nhất của bóng đá BĐN, nơi mà Eusebio từng đi vào huyền thoại.
Ngay hôm sau, tờ O Jogo (thân Porto) chạy dòng title: "Lạy Chúa, họ đã chọn một đứa trẻ". Trong khi đó, nhật báo thể thao A Bola có trụ sở tại Lisbon (thân Benfica) thì nhẹ nhàng hơn: "Chúng ta đang chơi một canh bạc".
Mourinho đánh dấu sự nghiệp HLV ở Benfica
Mourinho đánh dấu sự nghiệp HLV ở Benfica
Ngày 23/9/2000, Mourinho chính thức ra mắt trên cương vị mới. Hôm ấy, Benfica đã chơi không tệ, nhưng vẫn phải chấp nhận thất bại 0-1 trước chủ nhà Boavista, đội cuối mùa lên ngôi VĐ. Một tuần sau, Benfica hòa 2-2 trên sân nhà trước Braga, trong trận đấu mà họ bị dẫn trước.
Phải đến trận thứ 3 thì Mourinho mới biết đến chiến thắng, khi Benfica vượt qua đội khách Belenenses. Tuy nhiên, số phận như trêu ngươi những người biết cố gắng và đầy nhiệt huyết. Quãng thời gian ngọt ngào của Mourinho với "Những chú đại bàng" kéo dài rất ngắn, và ông ra đi chỉ sau 9 trận cầm quân.
"Đứa trẻ" trên ghế huấn luyện
Jose Mourinho đã tương đối thành công với Benfica, và ông có thể ra đi trong thế ngẩng cao đầu. Trong 9 trận, Benfica đã chơi một thứ bóng đá hiện đại, tạo nên một cá tính riêng so với những mùa giải trước đó.
Hơn nữa, việc Mourinho ra đi xuất phát từ cuộc thay đổi "nội các" chứ không phải chuyên môn. Lúc này, ở sân Da Luz diễn ra cuộc trao đổi quyền lực, khi Manuel Vilarinho thay Joao Vale e Azevedo làm Chủ tịch. Và Vilarinho đã quyết định "tống" Jose.
Thước phim về Mourinho mà các CĐV Benfica không thể quên. Ông bất động khi dẫn trước Sporting 2-0, và bùng nổ trong cảm xúc khi có bàn thứ 3. Đây cũng là trận cuối cùng của Mou với Benfica
Thước phim về Mourinho mà các CĐV Benfica không thể quên. Ông bất động khi dẫn trước Sporting 2-0, và bùng nổ trong cảm xúc khi có bàn thứ 3. Đây cũng là trận cuối cùng của Mou với Benfica
Thực tế, khi Mourinho ra đi, Benfica chơi tệ hơn dưới sự dẫn dắt của Antonio Oliveira (Toni). Chủ tịch Vilarinho vốn cho rằng mang về hậu vệ huyền thoại Toni sẽ giúp Benfica thành công và ông được lòng CĐV. Nhưng thực tế diễn ra ngược lại, bởi Jose lúc này đã chiếm trọn tình cảm của người hâm mộ Benfica. Sau này, Vilarinho có ý mời Mourinho trở lại, nhưng ông chỉ lắc đầu.
Một dấu ấn quan trọng giúp Mourinho được các CĐV ở Da Luz yêu mến là cá tính và những cảm xúc ông thể hiện. Trong trận tiếp Belenenses, khi Carlos Marchena ghi bàn duy nhất ở phút 34, Mourinho chạy đến sát khu vực dành cho CĐV Benfica và nhảy cẫng lên ăn mừng, như chính ông là tác giả bàn thắng.
Rui Jordao, huyền thoại và là CĐV trung thành của Benfica, hồi tưởng: "Hôm ấy là ngày 3/12 (2000), Da Luz chật cứng với 5 hoặc 6 vạn người. Chúng tôi dẫn 2 bàn trước Sporting, Jose vẫn ngồi im như chẳng có gì xảy ra. Khi Joao Tomas ghi bàn thứ 3, đang bất động, Jose bỗng bật dậy và bắt nhịp cho chúng tôi hát. Jose cũng hát và nhảy lên vui sướng.
Chúng tôi đã thắng trong trận derby, dù Sporting mạnh hơn. Chúng tôi nán lại sân hơn nửa tiếng để chia vui với Jose và các cầu thủ. Chỉ tiếc, đó cũng là trận cuối cùng của Jose với Benfica, bởi tay Chủ tịch đáng ghét. Hình ảnh của Jose khiến chúng tôi như trẻ ra, và tôi cảm nhận cậu ấy như một đứa bé vừa được nhận quà".
Như để tri ân Jose, cũng là mừng trận derby, O Bola đã viết: "Chúng ta vẫn là anh của họ (Sporting). Rất tiếc, những cảm xúc như con trẻ mà Jose thể hiện sẽ không xuất hiện ở đây nữa. Quả thực, Jose là một đứa trẻ trên ghế huấn luyện, nhưng sẽ sớm thành một HLV tài ba".
Mourinho khi dẫn dắt Uniao de Leiria, và vỡ òa trong niềm vui khi giúp CLB đạt thứ hạng cao nhất trong lịch sử tại giải VĐQG BĐN
Mourinho khi dẫn dắt Uniao de Leiria, và vỡ òa trong niềm vui khi giúp CLB đạt thứ hạng cao nhất trong lịch sử tại giải VĐQG BĐN
Rời Benfica, Mourinho cập bến Uniao de Leiria chỉ một tháng sau đó. Cũng giống như ở Da Luz, sân Magalhaes Pessoa liên tục được chứng kiến những cảm xúc tột bậc của Mourinho, và ông trở thành thần tượng mới của các CĐV nơi đây.
Kết thúc mùa giải 2000/01, Jose giúp đội bóng tỉnh lẻ chỉ lo tụ hạng như Uniao de Leiria có vị trí cao nhất trong lịch sử, khi xếp thứ 5 Portuguese Liga. Một lần nữa Jose được gọi là "đứa trẻ", với những hình ảnh ăn mừng đầy xúc động khi đánh bại Porto 3-1, hòa Boavista 0-0, hay khuất phục Sporting 2-0.
Sau 2 năm cực kỳ thành công ở Uniao de Leiria (mùa 2001/02 xếp hạng 7), "đứa trẻ" ấy đến Porto, chuẩn bị cho bước ngoặt lớn nhất cuộc đời...
Họ đã nói :
Van Gaal: "Jose rất tài năng. Khi còn làm việc ở Nou Camp, tôi tin tưởng cậu ấy tuyệt đối và luôn nhờ làm những thứ quan trọng. Có đôi lúc, Jose đã gợi ý để tôi có quyết định về chiến thuật".
Pep Guardiola: "Mourinho luôn thể hiện mình là số 1, và thực sự ông ấy là số 1. Tôi đã học được rất nhiều thứ to lớn từ Mourinho".
Stoichkov: "Lúc đầu, tôi chẳng ưa gì hắn. Một kẻ xa lạ ở Nou Camp, luôn tỏ ra lạnh lùng và như thể chẳng ai lọt vào mắt hắn. Một điểm nữa, hắn cực kỳ mê mẩn việc nghiên cứu chiến thuật, dù bản thân chỉ là một phiên dịch.
Sau đó, tôi biết mình sai. Jose là một con người tuyệt vời. Dù vẫn còn đôi chút vấn đề với Jose, nhưng phải thừa nhận cậu ấy có một trái tim nhiệt huyết. Cậu ấy sống tình cảm và biết lúc nào nên pha trò".
Rời Leiria, Jose Mourinho đến thành phố cảng Porto cho sự khởi đầu mới, một cuộc chinh phục các danh hiệu. Từ gã phiên dịch (hiện nay, nhiều người vẫn gọi Mourinho là "Tradutor", tức phiên dịch viên), Mourinho trở thành một nhà VĐ châu Âu thực thụ, và cả thế giới biết đến qua cái tên rất kêu: "The Special One"!
Porto, nơi huyền thoại bắt đầu
Suốt 3 năm liên tiếp gây thất vọng, Pinto da Costa mất kiên nhân với đội ngũ huấn luyện của Porto. Thất bại nối dài thất bại, trong đó có việc bị loại từ vòng bảng thứ 2 Champions League 2001/02, vị Chủ tịch của Porto quyết định sa thải HLV Octavio Machado.
Chủ tịch Pinto da Costa (ảnh trái) là người đưa Mourinho về Porto, khởi đầu cho cuộc chinh phục các danh hiệu. Ảnh: Visao
Chủ tịch Pinto da Costa (ảnh trái) là người đưa Mourinho về Porto, khởi đầu cho cuộc chinh phục các danh hiệu. Ảnh: Visao
Hôm ấy là một ngày tháng Giêng 2002, Pinto da Costa nhấc điện thoại gọi cho người đồng nghiệp bên phía Uniao de Leiria. Một cuộc trao đổi ngắn giữa hai vị Chủ tịch, và mức bồi thường hợp đồng được thông qua một cách bí mật.
Một ngày sau, người ta thấy Jose Mourinho xách vali từ Leiria, miền Trung Bồ Đào Nha, đến thành phố cảng Porto. Lúc đầu, Mourinho định đi tàu điện để giảm chi phí, nhưng sau đó nhận được điện từ Pinto da Costa: "Sẽ có người đón anh. Tôi cần anh có mặt ở đây sớm".
Không hề nghỉ ngơi, Chủ tịch Pinto da Costa đưa Mourinho đến trung tâm huấn luyện thể thao Porto Gaia. Các cầu thủ nhìn Jose một cách tò mò, trong khi vị Chủ tịch huyền thoại của Porto tuyên bố: "Từ hôm nay, người này sẽ chỉ huy các cậu. Tôi muốn thấy chiến thắng".
Đúng 3 ngày sau khi đặt chân đến Porto Gaia, Mourinho có được chiến thắng ngay trong trận ra mắt, trước Maritimo. Chuỗi trận chiến thắng ấy kéo dài đến con số 4 (Varzim, Benfica và Setubal). Ngày 23/2/2002, Porto bất ngờ phơi áo 2-3 trước Beira Mar, và đây cũng là lần cuối cùng một CLB mà Mourinho dẫn dắt thua sân nhà ở giải VĐQG.
Mùa 2002/03, Mou đưa Porto đến với cú ăn ba. Ảnh: Visao
Mùa 2002/03, sau hơn 1 năm dẫn dắt Porto, Mou đưa "Những chú rồng" đến với cú ăn ba. Ảnh: Visao
Kết thúc mùa giải 2001/02 ấy, Mourinho đưa Porto lên vị trí thứ 3, một kết quả đủ để làm hài lòng Pinto da Costa. Một quyết định được Pinto da Costa phê duyệt ngay sau đó: Mourinho được quyền quyết định mọi vấn đề mua bán trong mùa Hè 2002, đổi lại Porto phải có ít nhất một danh hiệu.
Từ gã phiên dịch đến "Người đặc biệt"
Được Chủ tịch Pinto da Costa tin tưởng (nhưng điều đó khiến vai trò của một số quan chức bị ảnh hưởng nghiêm trọng), Jose tuyên bố hết sức tự tin, "mùa giải mới sẽ là của chúng ta. Tôi không thích nói khoác, nhưng ai không tin thì cứ chờ xem. Tôi lấy ghế mình ra cược".
Ngay lập tức, Jose thân chinh trở lại Leiria, không phải để làm công tác huấn luyện, mà đặt câu hỏi với Derlei. "Cậu muốn theo tôi không? Tôi đang xây dựng một đội bóng chiến thắng, và nghĩ đến cậu, có thể trả lời sau cũng được". Chẳng đợi lâu, Derlei tuyên bố ngắn gọn: "Tôi chấp nhận!".
Thành công đến liên tiếp, để rồi mùa 2003/04 Mourinho hoàn tất mọi danh hiệu cao quý nhất, với chức VĐ Champions League. Ảnh: Getty Images
Thành công đến liên tiếp, để rồi mùa 2003/04 Mourinho hoàn tất mọi danh hiệu cao quý nhất, với chức VĐ Champions League. Ảnh: Getty Images
Tiếp theo, Mourinho về quê hương Setubal để ký hợp đồng với hậu vệ cánh Paulo Ferreira, đồng thời cuỗm học trò cũ Maniche từ Benfica. Trước đó, những cái tên này không gây được nhiều chú ý, nhưng Mourinho cho rằng, họ sẽ sớm trở thành huyền thoại. Các tuyến của Porto xem như đã hoàn hảo (trong mắt Mou).
Kết quả của mùa giải 2002/03 đã nói lên tất cả. Cùng với những nhân tố mới, đồng thời giúp Deco, Carvalho, Costinha bùng nổ ấn tượng, Mourinho đưa Porto giành cú ăn ba trong mùa giải, vượt qua sự kỳ vọng của Chủ tịch Pinto da Costa: chức VĐ BĐN, Taca de Portugal (Cúp QG BĐN), và UEFA Cup.
Mặc dù thua Milan ở Siêu Cúp châu Âu, nhưng trước đó Jose đã cùng Porto khởi đầu mùa giải 2003/04 bằng danh hiệu Siêu Cúp BĐN. Chiến công này khởi đầu cho một dấu ấn mới: VĐ BĐN lần thứ 2 liên tiếp, và đặc biệt là trở thành quán quân Champions League.
Trên con đường chinh phục Champions League 2003/04, không ai có thể quên hình ảnh Mourinho nhảy cẫng như một đứa trẻ, chạy khắp "Nhà hát của những giấc mơ" để ăn mừng cú sút phạt thần sâu của Costinha ở phút 90. Lúc đó, Sir Alex Ferguson đang chết lặng, và Porto giành vé vào tứ kết ngay trên tay M.U.
Lần lượt Lyon và Deportivo được loại bỏ, trước khi sân Arena AufSchalke (Đức) chứng kiến những cảm xúc "không giống ai" của Mourinho, với chiến thắng thuyết phục 3-0 trước Monaco. Từ một gã phiên dịch, Mourinho đi lên bằng tài năng và nghị lực, để rồi đạt đến đỉnh cao danh vọng.
Từ gã phiên dịch, Mourinho trở thành nhà VĐ châu Âu, một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thế giới bóng đá. Cú ăn ba lịch sử với Inter, thành tích chưa một CLB Italia nào có được, là thành công mới nhất của "Người đặc biệt". Ảnh: Getty Images
Từ gã phiên dịch, Mourinho trở thành nhà VĐ châu Âu, là một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thế giới bóng đá. Cú ăn ba lịch sử với Inter, thành tích chưa một CLB Italia nào có được, là thành công mới nhất của "Người đặc biệt". Ảnh: Getty Images
Nước Anh vẫy gọi Mourinho. Rất nhanh, bằng cá tính, Jose khiến truyền thông Anh (và thế giới) chia làm 2 phe rõ rệt: hoặc ủng hộ, hoặc ghét bỏ ông (vì sự kiêu ngạo và những tuyên bố thẳng thắn), chứ không có chuyện "nửa vời". Trên phương diện chuyên môn, Mourinho biến Chelsea thành thế lực thực sự của Premier League.
Ở đất nước sương mù, Jose trở thành "Người đặc biệt" (chính ông tự nhận mình như thế). Đặc biệt vì cá tính, cách ứng xử, cảm xúc, và những chiến thắng trên sân cỏ. Không ai nổi bật hơn Jose, và cũng chẳng ai dám khẳng định mình giỏi hơn ông (tất nhiên, trừ những người muốn được nổi tiếng).
Cuộc phiêu lưu mới hướng đến Italia. Gã phiên dịch ngày nào trở thành HLV được hưởng lương cao nhất thế giới. Sau 2 năm, ông đã biến Inter thành đội bóng vĩ đại, thể hiện cá tính của chính ông, với Scudetto thứ 5 liên tiếp, cùng cú ăn ba mà lịch sử bóng đá Italia chưa từng có tiền lệ.
Không ai xem Mourinho là phiên dịch nữa (dù đôi lúc, họ vẫn gọi vui như thế), cũng không mấy người xem ông là HLV bình thường, mà là thiên sứ của chiến thắng. Sau Porto, Chelsea và Inter, Santiago Bernabeu đang vẫy gọi Mou. Thêm một cuộc phiêu lưu nữa, để hoàn tất danh hiệu ở 3 giải đấu lớn nhất châu Âu?
Jose Mourinho luôn cháy hết mình và thể hiện cá tính đặc biệt trong mỗi trận đấu. Ngoài đời, Mourinho trầm tính, sống rất tình cảm và bất kỳ chuyện gì cũng chia sẻ với Tami, người đã cùng ông chung sống trong hơn 20 năm qua.
Con người tình cảm
Cựu hậu vệ Mozer, người đã hỗ trợ Mourinho rất nhiều trong thời gian ông chập chững bước lên ghế huấn luyện, tâm sự: "Không phải ai cũng hiểu Jose, nhưng khi tiếp xúc với cậu ấy, mọi người sẽ có một cái nhìn khác.
Mourinho là con người đầy tình cảm, trái ngược với sự thể hiện trên sân cỏ
Mourinho là con người đầy tình cảm, trái ngược với sự thể hiện trên sân cỏ
Jose sống rất tình cảm. Cậu ấy thân thiện và dễ gần. Trên sân bóng, Jose cố gồng mình để tạo một gương mặt khác, bởi thành công đến quá nhanh và một số phát biểu thẳng thắn khiến cậu ấy bị ghét bỏ. Hơn nữa, tấn công người khác bằng truyền thông cũng là cách để Jose tự vệ".
Quả thực, Mourinho là một người tình cảm. Khi còn là một cầu thủ nghiệp dư ở Setubal, Jose luôn là người gắn kết đội bóng của mình. Những lần pha trò của Jose cũng là cách để các đồng đội quên đi thất bại.
Ở Setubal, người ta xem Jose Mourinho như một vị anh hùng. Hình ảnh của Jose được sánh với những danh nhân, những người có công với thành phố. Sự nghiệp huấn luyện của Jose được lấy làm bài học cho lớp trẻ, và thậm chí người ta còn nhắc đến trong trường học.
Khi còn dẫn dắt Porto, Mourinho rất gần gũi với các cầu thủ. Ông luôn tìm cách bảo vệ các học trò, và rất ít khi dùng đến kỷ luật. Hậu vệ Ferreira tâm sự: "Có một lần tôi đi tập muộn, Jose không phạt mà giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi xem Jose như người cha thứ hai. Ông ấy luôn dạy tôi, bất kỳ lúc nào cũng phải làm một người đàn ông đích thực, đặc biệt là cách hành xử".
Bela Vista, nơi Mourinho thi đấu và là chứng nhân cho cuộc tình của ông với Tami
Bela Vista, nằm cạnh quảng trường chính trung tâm Setubal, là nơi Mourinho thi đấu và là chứng nhân cho cuộc tình của ông với Tami
Chính cách đối xử tinh tế và rất tình cảm của Mourinho giúp ông được các cầu thủ kính trọng. "Đôi khi, chúng tôi vẫn gọi Jose là "Papai" (Cha), dù thực tế khoảng cách về tuổi chênh lệch không quá lớn. Làm việc với Jose thật tuyệt" - Deco nhớ lại những ngày anh còn ở Porto.
Một nửa cuộc sống của Mourinho là Tami
Dù cố gắng giả tạo đến mấy, gặp khó khăn lớn thế nào đi nữa, thì Mourinho luôn là một người hoàn toàn khác khi trở về nhà. Nụ cười hiền hậu, cái ôm xiết nhẹ và một nụ hôn lên môi người vợ Tami, mọi rắc rối gần như tan biến.
Tính đến nay, Tami đã sống với Jose hơn 20 năm, chưa kể thời hai người là đôi "thanh mai trúc mã". Người phụ nữ ấy luôn động viên và giúp đỡ Mou. Không ai hiểu Mou hơn Tami, kể cả người cha của ông, cựu thủ môn Felix.
Đi dạo với vợ giúp Mou giải tỏa mọi áp lực và trở lại là chính mình, một người đầy tình cảm
Đi dạo với người vợ chung sống hơn 20 năm nay giúp Mou giải tỏa mọi áp lực và trở lại là chính mình, một người sống đầy tình cảm
"Chúng tôi chơi với nhau từ nhỏ, nên hiểu rõ tính tình và sở thích của đối phương. Jose ít nói từ bé. Lúc đầu, ngoài tôi, Jose có rất ít bạn, nhưng sau đó tất cả cùng biết anh ấy".
Họ cưới nhau năm 1989, tức 2 năm sau khi Mou quyết định treo giày để bước vào con đường huấn luyện. "Khi ấy, Jose còn đang làm HLV ở trường trung học. Chúng tôi xác định, đã đến lúc để làm lễ cưới. Chỉ có gia đình và vài người bạn, Jose không thích ồn ào".
Tại quảng trường Carlos Relvas (quảng trường Touros), vẫn còn đó câu chuyện tình lãng mạn giữa chàng trai Jose, với gương mặtcủa một tài tử điện ảnh, và nàng Tami xinh đẹp. Ngày ấy, Mou chơi bóng ở sân Bela Vista (khoác áo Comercio e Industria), mà thực tế nó giống một bãi cỏ hơn, và chỗ ngồi tốt nhất là... chung cư phía bên kia con phố Castelo Branco.
"Jose rất vui khi tôi đến xem trận đấu. Lúc mới yêu, mà cũng chẳng biết ai tỏ tình trước, có hôm anh ấy lúng túng vì tôi đứng ngoài cổ vũ, dù trước đó chưa bao giờ anh ấy gặp vấn đề như thế, và không đá được. Sau mỗi trận đấu, chúng tôi thường đi dạo ở quảng trường, chỉ ngược vài bước lên con dốc.
Gia đình là chỗ dựa mang lại thành công cho Mourinho
Gia đình là chỗ dựa mang lại thành công cho Mourinho
Cũng có hôm chúng tôi lội bộ ra tận cầu cảng. Nếu trời nắng quá, chúng tôi vào công viên gần đó nghỉ ngơi. Những con tàu nhỏ neo ở cảng rất lâu, có khi cả tháng trời, nó thu hút tâm trí Jose. Buổi tối ở cảng Troia thật đẹp. Những lúc ở cảng, Jose nói con người anh ấy yên bình và nhỏ bé.
Sau này, chúng tôi không có nhiều thời gian, vì công việc của Jose quá nhiều. Chỉ những ngày Hè, hoặc Giáng sinh, chúng tôi mới ở Setubal nhiều hơn. Thỉnh thoảng, chúng tôi lại ra cảng, nhưng không còn xuống tận nơi mà ngồi quán cafe Nando. Ở đó có vị trí thuận lợi để nhìn ra cảng, và cafe thì rất ngon".
Sau năm 1990, khi Mou đến làm việc ở Bonfim, SVĐ lớn nhất Setubal, người vợ trẻ Tami vẫn luôn có mặt. Tami vẫn đang đồng hành với Mou cho đến ngày nay, và còn rất lâu nữa. Họ đã có 2 đứa con, bé gái Matilde cùng chú nhóc Jose "đệ nhị", và tình cảm càng thêm khăng khít.
Gia đình luôn quan trọng với Mourinho, kể cả khi ông đoạt đến đỉnh cao danh vọng, được cả thế giới nhắc đến (và không ít người sùng bái). "Với tôi, gia đình là thứ quan trọng hơn tất cả. Tôi sẽ làm một người cha, một người chồng tốt, vì Tami và những đứa trẻ đã mang đến cho tôi nhiều điều".
http://www.youtube.com/watch?v=DKvWLaUnRBU